Sự thật là khi ta đang ở trong một biển đen đầy những rác thải trôi lềnh bềnh. Ta có một cảm nghiệm sâu rằng trong cái hư vô đó, con đường mà Chúa trao tặng cho loài người. Có chăng đó là nỗi đau, vượt qua tuyệt vọng, đúc nên bài học cuộc sống. Trưởng thành, hướng tới con người chí ít là tương đối hoàn thiện về nhân cách.
Mục 1: Tách riêng
Sau một loạt những công trình, điểm dừng chân là một hợp đồng cũng đã trao đổi với người Anh đó. Có lẽ ta có một lý do để tường thuật cho sự không chân thật của mình. Có lẽ cũng cần một lý do nào đó cho hợp tình.
Nhưng kỳ thực thì, chất lượng sản phẩm tại xưởng sản xuất của người Anh khá kém và ta đã nghĩ tới việc thành lập một xưởng mới.
Điều đó đã thực sự xảy ra, ta tìm được một xưởng tại quận 12. Lúc này để triển khai gấp rút hợp đồng đã ký, ta buộc phải quy tụ nhân công.
Một cách thức mà ta đã triển khai (có thể coi là khá thông minh tại thời điểm đó). Ta đăng lên các Group Facebook. Tuyển lập các đội cho giao khoán sản phẩm. Tiếp đó, ta tập hợp họ vào xưởng, chia các đội. Và kế hoạch đó thành công.
Mục 2: Góc cạnh mới
Sự vụ đó diễn ra được một khoảng thời gian cố gắng biến hỗn loạn thành trật tự. Có một điều là, mặc dù có triển khai những cái mới, nhưng kỳ thực trong giai đoạn này, ta vẫn chưa ngộ ra. Ta vẫn chìm trong bể hỗn loạn sự vô minh.
Có những sự tiến triển về công việc. Phải nói chân thật rằng giai đoạn này ta rất gan dạ, dám đương đầu những dự án mà ta không có chút kinh nghiệm nào. May mắn với lòng quả cảm, ta vẫn vượt qua.
Dù các cơn sóng cứ đập liên hồi, rút đi, bồi đắp. Những nhân vật đã từng rời bỏ ta ở những tập trước dần quay trở lại. Và đây cũng chính là thời khắc cuối cùng cho cái gọi là cơ hội cuối.
Ta một lần nữa đánh mất họ trong sự kiêu ngạo, tự phụ đến rợn gáy.

