Nghĩ ngợi 5

Ở một quán Café Cộng trên đường Ngô Thời Nhiệm vào lúc xế chiều (3 hay 4 giờ gì đó), Anh nghe được câu chuyện của 2 bạn trẻ. Ước mơ của họ, lần này Anh không cảm thấy nổi lên trò phê phán, cười khẩy. Anh thấy đau nhiều hơn. Câu chuyện đó là nét thơ ngây thời trai trẻ của anh, Anh thấy mình ở trạng thái ấy. Anh đồng điệu nhiều hơn, vì họ còn chưa thấy được những viễn cảnh gập ghềnh thác đổ phía trước.

Trò chơi cuộc đời dường như cứ bắt kẻ bước vào phải trả giá cho những tham vọng viển vông (vì Anh còn chưa nhận định được bản thân sắp trải qua điều gì). Những kẻ không để ý luật sẽ bị phạt, đôi khi loại khỏi cuộc chơi Vĩnh viễn. Cũng như tình yêu đôi lứa, cô nàng rồi cũng phải hứng chịu những nét đàn bàn của gã đàn ông kia & chàng trai dần ngộ ra những tiềm ẩn nam tính của cô ả.

Con người không đơn giản, cuộc sống lại phức tạp gấp bội. Thế thì có gì để nhưng phỏng đoán của Anh, có khả năng cao xảy ra theo những gì Anh toan tính, anh bày trò.

Nếu khôn ngoan thì Anh nên biết khiêm tốn vì hiểu biết hạn hẹp của anh, ngay cả anh vỗ ngực vì đọc đều đặn. Anh còn chưa chịu dặn dò cái tôi trong hiện tại để đỡ đần cái tôi trong tương lai. Anh còn hoang phí những thứ anh kiếm được. Anh hít vào bao nhiêu & thở ra còn nhiều hơn thế. Vậy thì anh luôn thiếu dưỡng khí.

Anh hãy thôi nghĩ ngợi! Nhưng mọi chuyện thường không đơn giản như thế. Không phải là buông xuôi mọi sự, mà anh hãy thôi cố toan tính thiệt hơn. Anh cứ làm điều đúng đắn, rồi Anh sẽ cảm nhận được cuộc đời Anh thay đổi. Đó cũng chính là trò chơi cuộc đời bắt Anh tuân theo Luật là người chơi đẹp, bằng không Anh bị lãng quên hoặc truất quyền thi đấu. Vĩnh viễn nằm trong bóng tối của u mê, oán hận.

Dù điều Anh làm là đúng, nó không đống nghĩa với sự dễ chịu, vui vẻ thả ga. Nếu vận dụng tất cả kiến thức, lý trí, con tim anh vào chuyện này, thì nó được cô đọng trong câu “Làm điều đúng đắn thay vì dễ chịu”.

Còn một điểm nữa Anh hãy lưu tâm. Trên dòng thời gian đang sắp can, Anh thấy mình nhỏ bé những không có nghĩa điều Anh làm chẳng có lợi ích gì sau khi Anh trút hơi thở cuối cùng. Vậy Anh biết điều đó, Anh biết sớm hay muộn Anh chẳng là gì ngoài dòng thời gian phủi bụi cả Anh, cha mẹ, anh chị em, bạn bè của anh. Đó không phải để khuyến khích anh “hư vô”. Nó như dòng điện giật, thức tỉnh Anh trong cơn mê sự thoả mái, an nhàn.

Hay nó đá mạnh vào xương cụt của Anh. Để anh thôi trốn chạy, rúc mình vào góc tường u tối. Hãy mang ánh sáng tri thức xuyên qua tấm tường Bêtông dày hai mươi phân của Anh. Hãy mở lòng và cả trí óc anh. Hãy sống ít nhất như một người Đàn Ông trưởng thành, thông thái, điềm tĩnh. Nó không khó như tình trạng hiện tại của Anh.

Nếu vào một Sáng Chủ Nhật nào đó năm 2030, Anh vô tình cầm được những dòng này trên tài khoản iCloud (App nhắc nhở). Rằng Anh biết ơn cái tôi hiện tại đã biết lắng nghe cái tôi nhiều năm sau nữa. Anh luôn cảm ngộ cái giây phút đó theo một cách rất đặc trưng.

Vậy từ nay đến đó Anh cần bản đối xứng rõ nét, sắc lẹm đủ khả năng đâm thủng lớp giáp trì hoãn, né tráng vẫn đề cố hữu của Anh. Bản đối xứng đó ngắn gọn như sau:

Hy sinh thoả mái ngắn hạn = đạt thứ giá trị vô hạn

Không phải điều đó quá khó khăn mà vì Anh quá yếu mềm, đồng thời nếu Anh cảm thấy điều đó khó đến mức Anh “chào thua”, nó cũng khiến anh ngày càng xuống dốc, bê tha, bẩn thỉu, biếng nhác, bại hoại, nhu nhược, hèn kém, ngu xuẩn, đểu giả. Bất kỳ “nhục từ” nào mà anh có thể nghĩ ra. Còn nếu Anh làm được thế anh đạt điều chưa từng trải nghiệm về hãnh diện, hạnh phúc, vui vẻ, biết ơn, điều độ, điềm đạm, thông thái, nhẹ nhàng, cởi mở, dễ mến, tươi tắn, yêu đời, đáng yêu hoặc bất kỳ “Mỹ từ” nào Anh cố nặn ra.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *