Nghĩ ngợi 3

Lần này thì sao? Anh đang lấy chính người thân tiếp theo để thực hiện tham vọng của Anh ư? Rồi sao nữa. Lần này Anh có thực sự biết rút ra bài học cho bản thân? Có đối diện với con Rồng tìm kho báu. Sống như thế nào có trách nhiệm với cuộc đời duy nhất Anh có?

Trả lời những câu hỏi đó một cách thành thật. Nếu Anh muốn đạt được doanh số lớn, tầm vóc của mày cũng phải tương đương. Sóng gió Anh đối mặt buộc tương xứng. Vấn đề mày giải quyết đối trọng với thành quả mày ao ước, hãy luôn ghi nhớ điều đó. Đừng bao giờ ảo tưởng rằng cách làm hiện tại của Anh sẽ đạt được thành công ngoài bước tiến mạnh dạn hơn.

Hãy học thêm về tài chính – kế toán – quản trị doanh nghiệp. Nền tảng đó sẽ cho mày cảm nghiệm được thành quả là thế nào. Nhìn vào con số để điều hành, thay vì cảm tính, cá nhân. Điều đó là sai hoàn toàn. Hãy nhìn vào số liệu.

Có lẽ đó là ở cái cách Anh trước kia Anh từng có “trò chơi cuộc sống”. Sự chân thật, lòng dũng cảm đối mặt những con Rồng. Anh ở trong bóng tối quá lâu, giờ đây hãy lộ diện, hãy biết rằng mọi người cần biết được sự rõ ràng, lòng tin vào thứ gì đó có trách nhiệm. Đúng cuộc sống bắt ta trả bằng trách nhiệm.

Thêm một điều kiện nữa, Anh cần những sự chín chắn trong khả năng giao tiếp. Anh phải giữ lời hứa với bản thân, anh buộc thực hiện những gì Anh đã viết ra giấy, dán mắt vào đó.

Mọi sự đang diễn ra ở một trạng thái cần đến cú hích về bản lĩnh. Giai đoạn khởi nguyên cho màn lột xác con người Anh, nếu anh không tận dụng nó, anh còn trông đợi vào khoảnh khắc nào? Anh còn ngóng trông điều gì?

Anh vẫn không hiểu à? Con đường Anh chọn, đầy những gai góc, nanh vuốt đẫm máu, anh hãy thôi mơ tưởng về thế giới chỉ có nữ thần Thiện lành mà không song hành cùng nữ hoàng Độc ác.

Còn vô số trách nhiệm Anh chưa thực sự đảm đương, trong cuộc đời ngắn ngủi của Anh. Anh đừng giấu giếm nó sau lớp lông xám chuột. Anh phải lật nó ra, ngâm vào nước giặt, vắt khô nó, phơi bày mọi đám rệp, bọ chét, cặn bẩn. Anh có thấy mùi thơm, hanh khô sau khi làm điều đó không? Anh vẫn chưa hiểu à?

Tôi nghĩ cách ngôn của anh cũng tệ chẳng kém cái con người đầy sai sót của Anh. Lộn xộn, co giật, trôi lạc giữa thứ bé mọn Anh đã lựa chọn, anh đã mua và rồi bỏ xó, anh lãng phí tất thẩy mọi thứ Anh từng gầy dựng. Với ít ỏi những khẩn cầu như thế, hợp lẽ, anh đừng chỉ tay và nói “chẳng đáng để làm hay nó thế đấy”.

Thế thì anh còn dựa vào ai ngoài 2 thứ đang tồn tại bên trong anh, cái con quỷ đó và cái tôi thiện lành trong anh. Thế nào, như một triết gia đã từng nói rằng, không phải anh là ai! Mà thứ anh trở thành, anh nên làm điều đó trong từng ngày, trong suốt cuộc đời anh.

Vậy còn những thực tại cuộc sống đang bủa vây anh thì sao? Làm sao anh có thể muốn tôi lãng quên nó ngay lập tức, làm sao có thể nói tôi làm ngơ những điều kiện cơ bản của con người. Ấy chẳng phải anh đang xíu tôi theo thuyết hư vô sao. Không không ! Đừng nói những thứ mà anh đã nhúng tay vào, và loại bỏ nó như thể anh chưa từng gây ra những điều điên khùng như vậy sao. Và sao ta lại ngồi đây, làm những thứ đó.

Không phải vì mọi việc quá khó khăn, mà vì anh quá yếu mềm. Anh chưa có đủ sự tập trung, Anh thử làm hết tinh thần, hết sức lực của Anh một lần xem sao. Anh cứ lang thang khắp chốn, điều đó có giúp anh cao hơn, sâu hơn, tự trọng hơn? Anh xé vụn dòng thời gian của mình trong mớ suy nghĩ “ ta cần làm chuyện gì khác ư”?

Nhưng điều đó cũng quan trọng: ta cần lắng lại

Được thôi! Lắng lại, nhưng anh nên chỉ dành ra 1 ngày trong tuần. Chứ không phải ngày nào anh cũng nghĩ rồi không làm. Anh không thấy điều đó khiến anh cảm thấy thiếu tự tin về chính anh, niềm tin vào cái anh đang làm. Khi Anh thiếu niềm tin, anh chẳng dám làm bất cứ điều gì?

Dẫu rằng Anh luôn biết mình cần tiến thân ra sao. Còn một mớ những thách thức ghê gớm ở phía trước. Anh hãy tập trung cao độ. Anh có tiềm năng vượt xa ghê gớm cái thứ anh đang gìn giữ, lối mòn tư duy của Anh.

Anh còn thừa biết rằng nó sẽ thành công, và rồi điều đó còn có thể vang xa hơn tất thẩy những chướng ngại anh vướng phải, những gì trên con đường. Ủi bay mọi dấu viết, hãy quên ngay những gì người ta nghĩ về Anh. Anh không có niềm tin mãnh liệt đến nỗi đốt cháy toàn bộ gốc rễ thối nát trong khối óc già nua của Anh ư?

Anh vẫn chưa tìm được chính mình, hay nói rõ hơn là cái “mình” Anh muốn trở thành. Con người đáng tin cậy, dũng cảm, tự tin. Khả năng chiến đấu, vượt qua nghịch cảnh.

Anh thấy, Anh đã chăm lo cho bản thân, gia đình, nhân viên ở mức cơ bản nhất chưa. Hay Anh vẫn lăn mình êm ái trong đống phân không mùi, cứ ngỡ một bồn tắm than bùn.

Còn điều này nữa, nó khá đau, Anh cần nhớ ra: Anh còn nợ cái gì? Anh còn bao nhiêu thời gian. Sống như Anh cô độc, lạc điệu trên bình diện xã hội. Ngôn từ của Anh cũng chẳng tác động mấy người nghe. Anh luôn cố tỏ ra điềm tĩnh, thế mà cái cách Anh nói lại vồ vập, Anh xồ hơi ra, giọng đều như vắt chanh, chả có điểm nhấn, điểm dừng. Anh còn cố công ư?

 

 

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *