Trước đây ta đã từng viết nhật ký tay. Dạo này thì ta thấy nó khó lưu trữ (khó đọc), thế là ta nhắm đến nền tảng kỹ thuật số mà ta am tường… sẽ hữu ích hơn.
Lời mở đầu
Có lẽ động lực duy nhất mà ta mở ra “dạng tâm sự công khai” trên này, cũng vì những thay đổi to lớn, trong chính bản ngã đã nhiều lần vượt thoát khỏi điều cũ kỹ, định kiến. Nhiều lần khiến ta khổ sở, trăn trở.
Mục 1: Kẻ thù
Nghe cũng thật nhàm tai: cụm từ “kẻ thù lớn nhất chính là bản thân ta“. Ai đó đã nói, chia sẻ, trích dẫn, đưa vào các tác phẩm nhiều đến vô kể. Đó cũng chính là nguồn cảm hứng cho văn chương, tôn giáo, phim ảnh, giáo dục, hội hoạ….
Thật đáng tiếng là chính bản thân ta “như vịt nghe sấm”. Điều đó cũng đúng với đại đa số con người. Mãi cho đến sau này, khi đã chồng chất qua tuổi 30. Ta thực sự tiếc cho chính mình vì tảng lờ kẻ thù đáng sợ kia.
Mục 2: Bị qua mặt
Đó là những thời khắc khi ta còn trẻ, 22 tuổi, bắt đầu sự nghiệp tự thân trên Sài Gòn. Một thân một mình ta. Sau khi đã trở thành kẻ có tay nghề, nhưng khiếm khuyết trầm trọng trong nhân cách, đạo đức.
2.1 Những ngày đi lên
Quả thực đó là thời điểm khi ta còn trẻ & non dại, nhưng chính bản năng đó đưa ta đến với những chiến công nhất thời. Từ thuở còn học việc tại xưởng sản xuất nhỏ ở Thủ Đức. Ta nỗ lực bằng tinh thần cạnh tranh, hơn thua, ghen tị.
Sau khi có được tay nghề khá vững, ta tách ra riêng. Với kỹ năng tự học xuyên đêm của ta về marketing online, ta thực sự đã có những đơn hàng từ bé đến lớn.
Đó là những bước khởi đầu, đưa ta trở thành người trẻ có năng lực, được nể nang. Đồng thời cũng khiến ta trở thành trung tâm sự thù ghét do chính những người chủ, đồng nghiệp, bạn học cũ.
2.2 Những ngày xuống dốc
Quả nhiên không sai, đó hẳn là những ngày tháng khốn khổ, đau đớn, trốn tránh trách nhiệm. Ta buông lơi mọi thứ, rút lui vào bên trong, tránh né đối diện với thực tại đầy trắc trở.
Đó đều là những hệ quả tất yếu của một tinh thần kém cỏi, kinh nghiệm non nót trong quản lý, chi tiêu, quan hệ…Đẩy ta đi xa hơn tất cả những gì ta từng nỗ lực tiến gần.
Mục 3: Kẻ thù xuất hiện & chế ngự
Thay vì nhận thấy kẻ thù ngay tại đó, đối diện, cùng chiến đấu. Ta quá non nớt để nhận diện, bị nó qua mặt. Nó hiện ra và ta không thấy nó.
Ta trốn chạy, mà chẳng biết trốn chạy điều gì. Trốn chạy thực tại, bỏ mặc trách nhiệm. Bỏ lại thợ thuyền, công trình. Bỏ lại nhân cách, cứ thế mà chạy.
Ta còn không biết kẻ thù là ai? ở đâu? thì làm sao ta biết cần chiến đấu với cái gì, tìm nó chốn nào để ít nhất nhận diện nó.
Và cứ thế dần dần, nó chế ngự hoàn toàn bản ngã nhu nhược, ít va đập của ta. Vâng đúng là ta đã thua trong trận chiến với kẻ thù mà ta không tưởng được rằng đó chính là ta.
Mục 4: Quay lại hiện tại
Vâng! Có lẽ nhờ học hỏi, lòng tham tri thức đã dẫn lối ta đến với một anh chàng Hướng nội trên mạng. Chính từ mối dây liên kết đó, Anh ấy đã gợi ý ta tìm đến những tri thức. Được xem ở thời điểm hiện tại là vô cùng giá trị, những tác giả có ảnh hưởng sâu rộng ở cả hai bán cầu.
Thời gian dài đằng đẵng phía sau, ta không nhận thức được kẻ đó. Luôn tìm kiếm kẻ đối nghịch, ngáng đường ta, phản bác ta. Ở thời điểm ấy ta vô cùng khắc nghiệt. Ta đổ lỗi cho mọi thứ.
Giây phút này ta luôn chú ý đến hắn, và mặc dù không thể tiêu diệt nó. Kẻ thù của ta vẫn luôn rình rập mỗi lúc ta lơ là. Tính nuốt chửng nhân cách ta lần nữa.
Không dạy bảo bất kỳ ai. Ta chỉ biết rằng thanh gươm của ta chỉ dùng để chiến đấu với chính bản thân hắn, không phải để chém giết ai đó ngoài kia.
Từ đó, khi ta tạm chế ngự, vượt thắng tạm thời, đa số thời gian mà hắn muốn nổi dậy. Ta tin ý nghĩa nó không chỉ dành cho ta, mà may mắn có thể nguồn cảm hứng của ai đó, ở đâu đó vô tình tìm thấy được cái Thật- Chậm – Nhẹ từ những dòng này của ta.
Biết ơn vì sự cố gắng ta tự lắng nghe mình, cố viết ra những điều gần thật nhất với những cảm xúc, phân mảnh hỗn loạn trong chính ta ngay lúc này. Cũng không xa với toàn thể nhân loại.

