Trải qua quãng thời gian vô cùng áp lực, tổn thương về mặt thể chất & tinh thần, Anh mới thấu hiểu việc giữ vững nguyên tắc trong kinh doanh là thế nào, hay trong cả cuộc sống của Anh nữa.
Chính vì sự mềm lòng, bất nhất của Anh đã dẫn đến tình trạng, mọi thứ bị trì trệ, thợ thuyền lãng phí thời gian, trong khi Anh có thể kiện toàn nó trong thời gian chất lượng hơn cho dòng sản phẩm mà đáng ra Anh đã cải tiến được nó.
Vốn có trong Anh là sự điên loạn, hành xử theo cảm xúc, mọi rắc rối cũng từ đó mà ra, bản thân thương hiệu của Anh cũng ảnh hưởng đáng kể trong quãng thời gian Anh cho phép mình thực thi những nghiệp vụ cũng vốn là điểm yếu chí mạng của Anh. Như thế Anh biết mình đang lãng phí thời gian, công sức thế nào.
Quãng thời gian Anh đày đoạ chính mình, khơi lên con quỷ trong Anh. Nhưng có lẽ Anh cũng biện hộ đôi chút về một số kiến thức Anh lượm nhặt được trong quãng thời gian đó.
Nên, Anh không bao giờ chịu tin, Anh chưa đủ niềm tin tuyệt đối vào sản phẩm của anh, cho nên Anh cứ mải miết chạy theo những cơn sóng cuộn trào của đồng tiền. Làm nô lệ suốt đời cho nó, mặc nhiên Anh cũng đã hứng chịu những tổn thất liên quan.
Thế giờ đây, có lẽ Anh đã nhận thức ra, và không một lần nào nữa phạm phải sai lầm cốt lõi đó chứ. Anh cứ trách mình sao lại hành động sau những quyết định ngu xuẩn đó. Sau ấy, Anh lại ngồi gặm nhấm chúng, oán trách mọi sự, bỏ quên những điều quan trọng. Anh nên nhớ, anh cần tính ổn định trong thời điểm then chốt này.
Không còn lại bao nhiêu thời gian, Anh không phải cứ thế mãi được, đồ xuẩn ngốc, Ta cần đay nghiến Anh bao lần nữa để Anh cảm ngộ nó. Đến là chịu thua!!! Cái cảm tính tai hại đã bao lần đâm xuyên ý chí đang trên đà phục hồi của anh.
Thực tình chẳng còn lời nào để bào chữa cho khối dốt nát đó. Không phải ngẫu nhiên mà Anh tự trách mình, đó có thể là chỉ dấu mạnh mẽ sau mỗi lần như thế.
Kế đến, ta nên hành động thế nào? Thực ra Anh đã có biện pháp đó điều đó rồi. Bước kế tiếp là liệu Anh đủ kiên định giữ vững, hay lại sốt ruột, mất tự chủ trong những thời khắc lạ lùng như thế.
