Kỳ thực có nhiều con đường dẫn đến thành quả bao la, tiềm năng thực tế. Trước đó ta cũng đã phạm nhiều sai lầm, ta nhúng tay quá nhiều vào công việc. Con đường đến đó chẳng dễ dàng gì, với một tâm trạng luôn thấp thỏm.
Ta có lúc lao đi như mũi tên, lúc cuộn tròn như vỏ ốc. Ta thử tách ra, thử dạt đến bến bờ xa lạ, không phải sự trốn tránh thực tại, mà ta trốn cái cách làm cũ kỹ, đã bao phen khiến ta chao đảo.
Làm mới con đường
Nếu quả thực cách làm cũ đem lại thành quả cho ta, tại sao ta vẫn chưa thành công? Tại sao ta vẫn đứng in tại chỗ. Thậm chí thụt lùi rất xa với thời điểm ta khởi sự.
Điều đó có đáng suy ngẫm hay không? Một mặt ta luôn muốn hoàn thiện bản thân. Mặt khác ta lại đi những bước an toàn đến tẻ nhạt, không muốn bứt ra chính cá tính. Ta đánh mất chính mình.
Gan dạ
Không phải ngẫu nhiên mà ta có cơ duyên với sách vở. Có lẽ từ thuở bé ta đã có niềm yêu thích đó, khi trích cả ngày chủ Nhật để ngồi trên đống cát mát rượi, cạnh chuồng heo trong nhà. Nhấm nháp những quyển sách của chị gái ta.
Ta lại cho rằng đó không phải là sự uỷ mị thái quá (như một căn bệnh). Có lẽ nó cũng cần thiết cho những giá trị nền tảng mà ta đang theo đuổi ư?
Điều làm nên vĩ đại:
Chỉ làm đúng một thứ, cho đến khi nó thuộc về bản thân ta, một phần cuộc đời ta. Khi ai đó nhắn đến ta. Họ chỉ biết rằng ta thuộc về điều đó. Chính xác đó là những vĩ nhân đã làm trong suốt dòng thời gian, trong suốt cuộc đời.
Ta cần làm điều đó thật đúng đắn, hết sức lực. Con đường đó còn khó khăn, nó đòi hỏi lòng kiên nhẫn, niềm tin không suy xuyến. Thách thức những cám dỗ nhanh nhẩu bên ngoài.
Còn gì đáng trân trọng hơn nữa, thà làm một thứ với quãng thời gian đủ dài, tạo nên chất lượng thay vì cố làm nhiều thứ vụn vặt, chớp choáng. Nó chẳng có ý nghĩa gì với đời ta, có lẽ đã đến lúc khai triển. Không còn lại bao nhiêu thời gian.

