Ngồi tại quán Café bên cạnh Hồ Con Rùa, ta gặp lại một thành viên trong nhóm. Buổi gặp thật miễn cưỡng, thế nhưng ta lại ngu ngốc giả như mình có một cuộc sống đáng mơ ước. Ta tỏ ra rằng mình đang đi đúng hướng, cả hai tranh luận về một số vấn đề nhỏ nhặt, chẳng đi vào trọng tâm lắm.
Mục 1: Người thầy
Có một điều mà ta luôn canh cánh trong lòng, rằng những thứ ta làm trước kia, có những khi ta cũng bồn chồn, cũng có lúc ta không từng nhận ra con đường mờ mịt phía trước. Và rằng khi ấy người thầy xuất hiện.
Ta cũng chẳng đoán định rằng số phận những dòng viết này có ích gì cho con cháu ta, cho thế hệ mai sau, khi chúng nhìn vào ông cha. Chúng cũng từng cảm thông, từng đồng điệu, hay chí ít chúng cũng liếc qua nó một lần và lãng quên nó.
Ta không rõ mai này định mệnh của mình là gì? Có lẽ một triết gia nào đó từng lưu ý rằng “Ta là ai không phải câu hỏi quan trọng nhất mà rằng ta trở thành cái gì là câu đáng suy niệm”.
mục người thầy này thực sự thì ta cũng chỉ muốn nói đến vậy. Có quá chăng là những điều tâm tình nhỏ bé, thì thầm nơi trái tim ta từng thổn thức, mách bảo cho ta. Rằng viết nó ra thay vì cố nhấm chìm dưới đáy đại dương sâu thẳm của ký ức. Nó luôn trở lại dưới dạng giấc mơ, trực giác, cảm quan của ta mỗi khi ta không ngờ tới nhất.
Mục 2: Vết thương:
Trở lại mạch câu chuyện, chúng ta cũng đến lúc chẳng có gì để nói với nhau. Chi tay và đường ai nấy đi, một sự tái ngộ ngắn ngủi, không kém phần công thức. Như sau khi một cặo trai gái chia tay, cũng cố nói cho được vài lời hòng tìm lý do, mà mục đích của nó thì chẳng ăn nhập vào đâu cả. Một trong hai người đã chán ngấy kẻ kia.
Ở thời điểm này ta tiếp tục mắc sai lầm, sau khi có tiền, ta đã đưa cho đồng nghiệp còn lại một khoản tiền mặt để người ấy sắp xếp một số thứ, nhắm làm dự án mơ mộng hão tiếp theo.
Xin nói thêm rằng người này vẫn rất đặt niềm tin vào ta, dẫu cho sau đó có một giọt nước làm tràn ly. Một sự đào thoát kịch tthính.
2.1 : Bất thình lình
một câu hỏi đơn giản “vậy thì tính toán làm sao?” (Anh ấy đã hỏi ta), “thì phải làm mới tính được chứ” (ta trả lời).
như một màn kịch diễn đi diễn lại, họ (anh ấy) chán ngấy cái cách đó. Sau khi ta lên lầu (căn nhà nguyên căn mà ta đã thuê). Khi trở xuống, một sự vắng lạnh đến tanh người. Ta liếc mặt nhìn quanh, ta chưa hiểu chuyện gì, một lát sau ta gọi điện, không nhấc máy, sau đó ta nhận được một tin nhắn, như sau:
“Tôi nghĩ đã đến lúc tôi phải có trách nhiệm với cuộc sống của mình. Tôi sẽ luôn ở đằng sau, hỗ trợ từ xa nếu ông cần”
Trong một cuốn tiểu thuyết ăn khách, tác giả rất biết cách tạo tình huống làm bật ngửa độc giả. Cuộc sống cũng không kém phần hấp dẫn như thế.
2.2 Cơn mưa nặng hạt
Cũng không kém lãng mạn, ta thủ thỉ, hứa hẹn đủ điều hòng níu kéo “mối tình công sở”. Như con Hạc bay lạc bầy, con kiến thợ lang thang, con bê mất mẹ. Ta lạc trong biển mơ đen, trôi nổi trên mặt nước, mặt ngước về bầu trời không ánh nắng.
Cho đến tận bây giờ, câu triết học kinh điển mà ta may mắn lĩnh hội được từ một vị minh quân:
Không phải là không! Mà là chưa!
Miền đất hứa:
Ta nhấc điện thoại lên, cố tìm lấy một thân cây bám trụ không bị ngã quỵ. Và thân cây đó là một người bạn nữ, hơn ta 4 tuổi. Sau 2 chầu bia & rượu. Ta tản dọc về căn nhà, vắng lạnh, trống trải, tối mịt. Năm đó ta đã 26 tuổi.
Vào một đêm nọ, khi thức dậy. Ta nhận thấy rằng điện thoại, laptop đã bị một tên ăn trộm lẻn vào, lấy ngay trước bản mặt đang say ngủ của ta. Đó là một đêm ta không khoá cửa ở tầng lầu 2 (các đêm trước ta đều mở cửa vì phòng rất nóng & không có điều hoà).
Mất một thời gian để khôi phục lại tình trạng ban đầu, những mất mát khủng khiếp về cả tinh thần – vật chất.
Khi đó ta đã mất chiếc iPhone 6plus đã mua gần 10 triệu. Tiền bạc ta đã cạn, sau quãng thời gian không làm gì cả, chỉ đi dạo ra các quán Café, ngồi lập kế hoạch. Một màn bi kịch được diễn lại ở Tập trước đó.
Mục 3: Lùi lại
Sau sự cố, ta liên lạc lại với một nhân viên cũ người sau này đã trở thành chị dâu của ta. Ta thông báo bị mất cắp & tìm lại danh bạ điện thoại. Lúc này ta còn cố tỏ vè mọi chuyện đều ổn & không hề hay biết rằng họ cũng biết tỏng rằng ta đang nói dối. Thật đáng thương hại.
Ta đã cố gắng thương lượng với chủ nhà, cho ta đơn phương huỷ hợp động và ít nhận nhận lại một khoản tiền cọc. Để họ thông cảm, ta đã giúp sức đăng tin cho người thế chỗ.
Kết quả là ta được hoàn lại một ít tiền cọc. Đủ để ta sắm một chiếc Samsung A20. Và chiếc điện thoại này đã theo ta rất lâu sau này.
Mục 4: Loạng choạng
Thế là ta ra đi, cùng với một ít tiền. Điều đó thực sự cũng chẳng làm ta nghi ngại về tương lai bất định. Nó làm ta cảm nhận về sóng gió cuộc sống, sự hỗ độn, làm tê liệt những khoảng khắc chói loá trước kia. Và đó là sự thật chẳng dễ chấp nhận chút nào.
Lần này ta đã di chuyển từ Hiệp Bình Phước về Bình Chiểu. Ta thuê một căn phòng trọ với giá 2.3tr/tháng. Ở đây ta gặp những nhân vật mới, xém một lần nữa, họ lại bị ta thu hút (và đó cũng là thảm họ cho cả ta và họ, nếu điều đó xảy ra).
Thời điểm này đã có rất nhiều thay đổi cả về tinh thần -thể chất của ta. Một trong những thay đổi ngoạn mục. Mà điều đó sau này, đã làm nền tảng cho việc rèn luyện thân thể.
4.1 Gợn sóng nhỏ
Tại đây, có một sự bất ngờ xảy đến. Ta quay trở lại với một chiếc laptop nhỏ, mua lại từ tiệm điện tử. Nó nhỏ đến mức ta không thể nhìn rõ mặt chữ.
Đây cũng là thời điểm ta bắt đầu nghĩ đến một cty khác. Ta kết hợp với một người Anh trước kia từng làm thuê cho ta, mà ở Tập trước đó ta có nhắc về xưởng sản xuất (xưởng mà ta đã chuyển giao, và quay trở lại gầy dựng nó).
Buổi họp mặt có 3 nhân vật, anh ta dẫn theo một người em làm cùng. Và ta bắt đầu đặt vấn đề về việc thành lập một công ty.
Sự khởi đầu không tưởng khi mà anh ấy chẳng tin rằng bản thân ta có thể khởi động một công trình với giá trị lớn ngay trước thềm cty được thành lập.
4.2 Đánh cược
Để có đủ vốn nhỏ khởi động cty, phí thành lập, web, quảng cáo. Cơ bản như vậy là đủ. Ta đã buộc phải cắm xe. Đó là cú đánh cược, với số tiền ít ỏi đó, ta đã vận dụng tất cả kỹ năng của mình, đó là niềm hy vọng cuối cùng.
Sau này, web & cty đó đã có tiếng không kém cái tên lần đầu ta thành lập. Lần này ta đặt trụ sở tại văn phỏng ảo ở Q.3, thức khuya để vừa tối ưu web, vừa chạy quảng cáo.
Mục 5: Vận may mỉm cười
Trở lại với người anh đã kết hợp với ta, được thông báo trúng hợp đồng đầu tiên với giá trị cao, chỉ sau vài ngày thành lập cty. Sau đó là hàng loạt những công trình lớn nhỏ, bủa vây, hỗn loạn.
Tinh thần lên cao, có những lúc ta cảm tưởng mình được một vị thần may mắn nào đó chiếu mạng. Sau những vấp váp, Người vẫn dang rộng vòng tay thương mến, tha thứ cho đức con tội lỗi như ta.
Tiếp tục với Tập 6

