Tập 4: Giành lại

Vì mục tiêu tối thượng của những dòng tâm sự sâu kín này là tính “chân thật”. Ta không sa đà vào lối kể truyện tiểu thuyết. Mặc dù ta cũng phần nào cảm nhận được “văn phong” của mình.

Giữa sự giằng co trong “bản ngã” ta cuối cùng cũng đi đến hồi kết. Như Freud đã báo cho ta từ 130 năm trước, rằng cái con người ấy trong ta luôn tìm cách khiến ta thoái hoá, nhu nhược, tham lam, hấp tấp, đói khát.

Mục 1: Trở lại

Trong một ngày ngồi uống cafe ở quán quen thuộc, khu Làng Đại Học. Ta cuối cùng cũng sợ hãi chính bản thân ta, dù kế hoạch của con quái vật ấy có hoàn hảo đến đâu. Ta đành khước từ thực thi nó, để tránh mọi hiểm hoạ về sau.

1.1 Thiết lập trật tự

Từ những gì còn sót lại. Sau đống tro tàn mà ta đốt trụi lụi từ mớ củi gom góp ít ỏi mà ta có trước kia. Ta chuyển và gần khu Đông, gần Làng Đại Học thuê trọ tại đó.

Lúc này, ta gấp rút tìm mở một xưởng mới tại khu Thanh Đa, Bình Thạnh. Khi đó ta cũng đã thiết lập một cái tên mới để hoạt động, cố gắng kiếm các đơn hàng xoay sở tình thế.

Kỳ thực một trong những điểm mạnh của ta là khả năng triển khai, thiết lập cực nhanh ( “và năng lực phá tan tành nhanh không kém” ). Bắt đầu nhận các đơn đặt hàng, mặc dù khá ổn nhưng khác biệt ở điểm là. Quy mô khi này của ta bị thu hẹp kinh khủng.

Thợ thuyền rất hiếm, ta cố tuyển dụng, môi trường làm việc tệ hại, thương hiệu yếu. Đó là hệ quả tất yếu.

1.2 Nhem nhóm mô hình sản xuất

Khi ở trạng thái sung túc, thành công, con người ta có nhiều lựa chọn. Nhưng ở trong điểm cùng cực, con người phần lớn chỉ có một lựa chọn: “Bò lên”.

Ta chính là đang ở điểm đó. Trong giai đoạn này mặc dù khó khăn muôn vàn. Ta vẫn tích cực vận động, tạo mối quan hệ và quy tụ được 2 đồng sự (thật bất ngờ đúng không)

Từ đây, một trong những thay đổi trong tư duy của ta là: Nên sản xuất sẵn các mặt hàng, có nhu cầu đột biến, tính chu kỳ, vào đúng thời điểm thị trường cần nhất.

Mục 2: Can trường

Đó là những ngày mà bản thân ta thực sự nghiêm túc về vấn đề bản thân. Tất cả những điều ta làm, có những khi, bản thân ta lại trở nên mạnh mẽ. Tất nhiên là cũng kèm theo đau đớn.

Thời điểm đó ta kết hợp với 2 người nữa, những người trẻ tuổi. Ta thuê một xưởng sản xuất tại khu vực Hiệp Bình Phước, bắt đầu với những đơn hàng nhỏ. Điểm khác biệt là, trong thời gian đó, tất cả những thứ mà ta khởi đầu, nó luôn luôn nhỏ, luôn là như vậy. Dù ta có cố gắng làm cho mọi thứ trông thật chuyên nghiệp, thật to lớn. Ta cũng xem đó là một quy luật bất di bất dịch.

2.1 Những nhen nhóm đầu

Trong những ngày khởi sự tại đó. Ta cho một đồng sự trẻ tuổi bắt đầu đăng tuyển các sinh viên làm việc parttime. Cậu ấy quả là một người năng lực, ta phải công nhận điều đó (và đây cũng là một trong những sai lầm của ta trong việc giữ chân nhân tài).

Cũng phải kể thêm là ta có một người Anh dặn dày kinh nghiệm, đã hỗ trợ ta hết sức mình (và đây cũng là điều cho đến bây giờ ta vẫn tự trách mình, ta sẽ nói rõ hơn trong một tập cụ thể).

Có thể đó cũng là thời điểm may mắn của ta. Mọi thứ dường như rất suôn sẻ, các sinh viên ta tuyển về đều làm việc rất ổn, có thể nói, cho đến tận bây giờ, ta vấn cảm thấy đó là những nhân vật có ảnh hưởng nhất đến ta.

2.2 Thời điểm đã tới

Ta nhận được một hồ sơ thiết kế rất ấn tượng cho các dòng sản phẩm đột biến theo mùa. Điều đó quả thực đến đúng lúc. Ta cho nhân công sản xuất sẵn các bản mẫu, tự điều hành công việc tại một không gian bé xíu. Có lẽ chỉ chừng 50m2.

Rác thải và thành phẩm đều được chất đầy không gian đó. Đồng thời, đấy cũng là một mặt tiền. Có lẽ đó là lần đầu tiên ta sản xuất tại một nơi có mặt tiền như thế.

Ở thời điểm đó, ta chỉ sử dụng google ads để quảng bá sản phẩm, nhưng nó đặc biệt hiệu quả. Hàng họ ta sản xuất ra rất nhiều, chất thành đống, và cứ thế, cứ thế…

Hàng họ bán rất chạy, thậm chí có những bộ giá trị gần nửa trăm triệu, khách hàng không cần xem, chấp nhận giao COD. Quả thực ta đã rất may mắn ở thời điểm này.

Mục 3: Kết thúc một chu kỳ

Sau khi hoàn tất một mùa có thể xem là thành công nhất trong quãng thời gian từ trước đó. Ta cũng cảm nhận được con quỷ bên trong đang dần trỗi dậy. Cũng như những bài học xương máu, nó đã cứa vào trái tim mọi người, cắt thêm một vết sâu trong hành trình trưởng thành của ta.

3.1 Thêm một lần nữa

Trong khi ta đang say ngủ với chiến thắng, đó cũng là lúc nó từ trong hang ổ, dưới lòng đất, từ địa ngục chui lên. Ta thực sự đã đánh thức con rồng, con quái vật, ông ngáo ộp.

Hơn nữa, kỳ thực thì thời điểm đó, ta không hiểu rằng, tiêu diệt nó là điều bất khả thi.

3.2 Con đường lặp lại

Một buổi họp nhóm diễn ra, và bản thân ta đã để cho con quỷ đó chiến thắng, lần lượt ta loại bỏ hai đồng sự, báo cáo gian dối (thực sự thì ta phải dùng từ nặng như thế để diễn đạt nanh vuốt đẫm máu của hắn).

Tất nhiên họ (cả hai) thất vọng. Trong đôi mắt họ ánh lên điều đó. Nhưng điều lạ là bản thân họ vẫn muốn theo bước ta để tiếp tục con đường đầy mâu thuẫn đó.

Có lẽ giờ hiển nhiên kể lại, ta xấu hổ, nhục nhã, oán trách bản thân mình tại thời điểm đó với sự ngu dại.

Mục 4: chia tay

Một lần nữa, lịch sử lặp lại, cũng chẳng có gì bất ngờ, vui vẻ, Hân hoan…ta lại trở về quê cảm thấy như người chiến thắng. Ta được khen ngợi, được nể phục, phong thái của ta lúc đó cũng khác, rất tự tin. Một sự tự mãn lạc lối, trong hiện thực giả trá.

Một trong hai thành viên đã gửi Mail cho ta. Chúng ta có gặp nhau một lần sau kỳ nghỉ. Đó cũng là cuộc trò chuyện mang đến thảm hoạ

Tiếp tục với Tập 5

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *